Khi một quốc gia hứa hẹn 'vừa đánh thuốc phiện vừa cai nghiện' – đó chính xác là điều Pakistan đang làm với tiền mã hóa. Vào tháng trước, Cục Điều tra Liên bang (FIA) Pakistan công bố thành lập bộ phận điều tra tội phạm tiền mã hóa mới, đặt tại Trung tâm Chỉ huy và Kiểm soát Quốc gia (NC3). Cùng lúc đó, Ngân hàng Nhà nước Pakistan (SBP) chính thức bãi bỏ lệnh cấm ngân hàng phục vụ các công ty tiền mã hóa. Một bên siết chặt, một bên mở cửa – sự mâu thuẫn này không phải là lỗi logic, mà là chiến lược 'hai đường' (dual-track) mà tôi đã thấy nhiều lần trong 26 năm quan sát thị trường. Và lần này, nó đến từ một quốc gia có tỷ lệ chấp nhận tiền mã hóa cao thứ ba thế giới theo Chỉ số Chấp nhận Toàn cầu của Chainalysis 2024.
Bối cảnh: Pakistan từ lâu đã là một 'vùng đất hoang' về quản lý. Mặc dù người dân giao dịch P2P sôi động, lệnh cấm ngân hàng khiến việc nạp/rút tiền pháp định gần như bất khả thi. Các sàn giao dịch phải hoạt động trong vùng xám, và tội phạm mạng – từ lừa đảo Ponzi đến rửa tiền – tràn lan. Năm 2023, FATF (Lực lượng Đặc nhiệm Tài chính) – tổ chức đặt ra chuẩn mực chống rửa tiền toàn cầu – đã gây áp lực buộc Pakistan phải hành động. Kết quả: Quốc hội thông qua Đạo luật Tài sản Ảo vào tháng 3/2026, thành lập Cơ quan Quản lý Tài sản Ảo Pakistan (PVARA) với tư cách là cơ quan cấp phép duy nhất. Sáu tháng sau, FIA mở bộ phận điều tra. Và giờ đây, ngân hàng được phép hợp tác với các công ty tiền mã hóa. Đây là một chuỗi sự kiện có nhịp điệu hoàn hảo – giống như một vở kịch ba hồi.
Tuy nhiên, khi một dự án hứa 'bảo mật tuyệt đối' nhưng mã nguồn lại có backdoor, tôi thường cảnh giác. Ở đây, 'mã nguồn' là các chi tiết kỹ thuật về năng lực thực thi. Hãy nhìn vào con người: người đứng đầu bộ phận mới của FIA là Tiến sĩ Muhammad Athar Waheed – một chuyên gia chống khủng bố, không phải chuyên gia blockchain. Kinh nghiệm của tôi từ mùa hè DeFi 2020 cho thấy rằng các đội ngũ thiếu hiểu biết về bản chất công nghệ thường đưa ra các quyết định cứng nhắc, gây hại cho hệ sinh thái. Ông ấy có thể sẽ phụ thuộc vào các công ty phân tích chuỗi như Chainalysis, TRM Labs – đó là tin tốt cho các nhà đầu tư vào mảng hạ tầng tuân thủ, nhưng là rủi ro cho những ai kỳ vọng một môi trường kinh doanh linh hoạt. PVARA, mặt khác, vẫn là một 'hộp đen': chúng ta chưa biết tiêu chí cấp phép, thành viên hội đồng, hay quy trình kháng nghị.
Đây là phần trọng tâm: cơ chế câu chuyện (narrative mechanism) của sự kiện này không chỉ là 'quản lý rõ ràng = tốt'. Nó là một canh bạc về ba biến số: (1) khả năng thực thi của FIA, (2) sự ổn định của PVARA, và (3) – quan trọng nhất – lập trường của các học giả Hồi giáo. Pakistan là một nước Cộng hòa Hồi giáo, và tiền mã hóa vẫn đang bị tranh cãi về tính 'halal' (hợp pháp theo Sharia). Nếu các giáo sĩ hàng đầu (ví dụ Darul Uloom Karachi) ra phán quyết rằng Bitcoin là 'haram', toàn bộ khung pháp lý sẽ sụp đổ – bất chấp luật pháp quốc gia. Đây là một 'con tê giác xám' mà hầu hết các nhà phân tích phương Tây bỏ qua. Trong cuộc săn ICO 2017, tôi đã thấy nhiều dự án có whitepaper đẹp nhưng không có 'bằng chứng xã hội' để tồn tại. Ở đây, bằng chứng xã hội chính là sự chấp thuận của tôn giáo. Nếu không có nó, dù FIA có bắt được bao nhiêu tội phạm, người dân sẽ không dám tham gia.
Góc nhìn phản trực giác (contrarian angle) mà tôi muốn nhấn mạnh: đa số sẽ cho rằng việc bãi bỏ lệnh cấm ngân hàng là tín hiệu tăng giá mạnh nhất. Nhưng tôi cho rằng nó có thể là 'con dao hai lưỡi'. Mở cửa ngân hàng đồng nghĩa với việc các sàn giao dịch phải tuân thủ KYC/AML nghiêm ngặt, đẩy một bộ phận người dùng – những người coi trọng quyền riêng tư hoặc bị ảnh hưởng bởi quan điểm tôn giáo – vào các kênh P2P không thể kiểm soát hoặc các đồng coin riêng tư như Monero. Nói cách khác, quy định cứng nhắc có thể tạo ra một thị trường chợ đen lớn hơn. Tôi đã chứng kiến điều tương tự ở Ấn Độ sau lệnh cấm ngân hàng năm 2018: lưu lượng P2P tăng vọt, và các sàn phi tập trung không cần KYC phát triển mạnh. Pakistan có thể đi theo vết xe đổ đó. Hơn nữa, sự cạnh tranh quyền lực giữa FIA, NCCIA (Cơ quan chống ma túy) và PVARA có thể dẫn đến 'cuộc đua xuống đáy' về tiêu chuẩn – mỗi cơ quan muốn thể hiện mình cứng rắn hơn, gây khó cho doanh nghiệp hợp pháp.
Khi một dự án hứa 'khả năng mở rộng vô hạn' nhưng chỉ có một validator, tôi biết đó là một câu chuyện bị thổi phồng. Với Pakistan, câu chuyện 'mở rộng thị trường' đang bị chi phối bởi rủi ro thực thi. Hãy nhìn vào chuỗi cung ứng: các công ty phân tích chuỗi sẽ hưởng lợi trước tiên, tiếp đến là các sàn giao dịch có giấy phép, và cuối cùng là các dự án DeFi phục vụ kiều hối. Nhưng tất cả đều phụ thuộc vào việc PVARA có thực sự cấp phép hay không. Nếu họ trì hoãn hoặc đưa ra các yêu cầu vốn không khả thi (giống như SEC Hoa Kỳ đã làm với ETF Bitcoin trong nhiều năm), 'cú nổ' sẽ đến rất muộn. Trong Mùa hè DeFi 2020, tôi học được rằng 'first mover advantage' chỉ có giá trị nếu bạn có thể thoát ra trước khi kẻ đến sau phá hủy thanh khoản. Nếu PVARA cấp phép cho một sàn duy nhất, sàn đó sẽ có lợi thế độc quyền – nhưng nếu họ cấp phép hàng loạt, cuộc chiến phí sẽ làm giảm lợi nhuận.
Kết luận của tôi không phải là một lời tiên tri, mà là một câu hỏi: liệu Pakistan có thể giải quyết được bài toán 'vừa đánh vừa xoa' này? Câu trả lời phụ thuộc vào ba nhân vật: Bộ trưởng Tài chính, Giám đốc FIA, và – kỳ lạ thay – một vị mufti (học giả Hồi giáo) ở Karachi. Nếu ông mufti phán quyết tiền mã hóa là halal, Pakistan sẽ trở thành một trong những thị trường tăng trưởng nhanh nhất châu Á. Nếu không, tất cả công sức của FIA và PVARA sẽ trở thành một 'câu chuyện thất hứa' giống như nhiều dự án tôi đã thấy trong 26 năm qua. Bạn sẵn sàng đặt cược vào bên nào?


