
BIP-110 chết trước khi sinh: 2,6% tín hiệu và bài học về quyền lực thật sự trong
Con số 2,6% khiến tôi nhớ lại một buổi tối năm 2017, khi tôi lần đầu ngồi đọc mã nguồn hợp đồng ICO của 0x và nhận ra rằng phần lớn những gì người ta gọi là 'đồng thuận' trong crypto thực chất chỉ là sự im lặng của số đông. Hôm nay, Michael Saylor tuyên bố BIP-110 không nhận được sự ủng hộ rộng rãi từ thợ đào, có thể sẽ bị đình trệ hoặc trở nên không liên quan. Nhưng con số gây sốc hơn nằm ở chi tiết: chỉ 2,6% tín hiệu từ miners. Một đề xuất thay đổi quy tắc đồng thuận của Bitcoin – thứ được cho là sẽ 'dọn dẹp' Ordinals – đã chết từ trong trứng nước, trước cả khi đạt tới ngưỡng 55% hay 95% như SegWit từng trải qua.
Bối cảnh của câu chuyện này không bắt đầu từ năm 2025. Nó bắt đầu từ năm 2015, khi BIP-110 thực sự được đánh số và đề xuất như một phần của cuộc tranh luận về SegWit. Nhưng BIP-110 mà Saylor nhắc đến lại mang một nội dung khác: một soft fork tạm thời, có hiệu lực khoảng một năm, áp đặt bảy hạn chế đồng thuận lên dữ liệu phi thanh toán – đọc thẳng ra là để ngăn chặn đà phát triển của các giao thức như Ordinals. Tại khối 961.632, các nút sẽ từ chối những khối không hiển thị tín hiệu ủng hộ. Nghe có vẻ kỹ thuật, nhưng thực chất đây là một nỗ lực nhằm trả lời câu hỏi vĩ đại mà Bitcoin chưa bao giờ giải quyết: mảnh đất này dành cho tiền tệ, hay dành cho bất kỳ ai muốn ghi dấu vân tay của mình lên lịch sử?
Aztec dạy tôi rằng việc giảm kích thước bằng chứng không bao giờ là vấn đề thuật toán thuần túy – nó luôn là vấn đề về việc ai được phép nói chuyện, và ai bị buộc phải nghe. Khi tôi làm việc với nhóm Aztec vào năm 2021 để tối ưu hóa zero-knowledge proofs cho zk-rollup, tôi nhận ra rằng mỗi dòng mã tối ưu đều phản ánh một lựa chọn chính trị: chúng ta đang tối ưu cho ai? BIP-110 cũng vậy. Về mặt kỹ thuật, nó được thiết kế như một cơ chế BIP9 – sử dụng version bits để xin tín hiệu từ miners, với ngưỡng kích hoạt thường là 95% toàn bộ hash rate trong một cửa sổ khó. Nhưng ở đây, sự thật nằm ở một tầng khác. Không phải vì 95% là quá cao; mà vì ngay từ ngày đầu, động cơ khuyến khích của miners đã kể một câu chuyện hoàn toàn khác.
Từ góc nhìn của một người đã dành năm năm để kiểm tra mã nguồn các giao thức DeFi, tôi thấy sự thất bại của BIP-110 là một tín hiệu kinh tế, không phải tín hiệu kỹ thuật. Trong mỗi cuộc kiểm toán tôi thực hiện – từ SushiSwap năm 2020 với lỗi tính phí có thể gây thất thoát 200 ETH, đến các hợp đồng phức tạp hơn – tôi đều tìm kiếm điểm mù. Điểm mù của BIP-110 không nằm ở mã nguồn, vì về cơ bản nó chưa từng có mã nguồn hoàn chỉnh để kiểm toán. Điểm mù nằm ở giả định rằng miners sẽ sẵn sàng cắt giảm nguồn thu nhập của chính họ. Hãy nhìn vào số liệu: trong kỷ nguyên Ordinals, phí giao dịch từ dữ liệu phi tài chính đã trở thành một phần đáng kể trong doanh thu của miners. Khi tôi xem xét biểu đồ phí Bitcoin từ năm 2023 đến nay, tôi thấy một sự dịch chuyển rõ rệt: từ 'phí cho chuyển tiền' sang 'phí cho lưu trữ dữ liệu'. Vậy tại sao một thợ đào lại bỏ phiếu cho một thứ trực tiếp làm giảm thu nhập của họ? Câu trả lời là họ sẽ không làm vậy, trừ khi bị ép buộc. Và 2,6% tín hiệu phản ánh chính xác điều đó: chỉ một nhóm nhỏ những người theo chủ nghĩa thuần túy hoặc những người không phụ thuộc vào phí Ordinals sẵn sàng bày tỏ sự ủng hộ. Số còn lại im lặng vì lợi ích, không phải vì sự thờ ơ.
Điều quan trọng là phải nhận ra rằng BIP-110, với thiết kế 'soft fork tạm thời', thực sự là một sự thừa nhận về sự bất lực. Bạn không cần một bản vá có thời hạn một năm nếu bạn tin rằng hướng đi của mình là đúng đắn về lâu dài. Bạn cần nó bởi vì bạn biết rằng các nút, miners và những người nắm giữ sẽ không chấp nhận một sự thay đổi vĩnh viễn. Điều này khiến tôi nhớ đến một nguyên tắc trong kiểm toán bảo mật: khi một hợp đồng thông minh có quá nhiều cờ bật tắt để kiểm soát hành vi, rất có thể nhà phát triển đang cố gắng trì hoãn một quyết định khó khăn. BIP-110 chính là một lá cờ như vậy. Nó được trình bày như một biện pháp hạn chế dữ liệu phi thanh toán, nhưng thực chất nó là một câu hỏi về bản sắc. Và khi câu hỏi về bản sắc được đặt ra, bạn không thể giải quyết nó bằng một soft fork tạm thời.
Nhưng có một góc nhìn phản trực giác mà tôi cho rằng cộng đồng đang bỏ qua. Sự thất bại của BIP-110 không nhất thiết là tin xấu cho những người muốn kiểm soát sự lộn xộn của dữ liệu trên Bitcoin. Ngược lại, nó có thể là một sự thanh lọc cần thiết. Trong quá trình kiểm toán, tôi học được rằng đôi khi không làm gì là hành động mạnh mẽ nhất. Khi bạn để một hệ thống hoạt động tự nhiên, nó sẽ tự tìm ra trạng thái cân bằng. Sự im lặng của 97,4% miners không có nghĩa là họ ủng hộ Ordinals; nó có nghĩa là họ không thấy một mối đe dọa đủ lớn để phải thay đổi trạng thái cân bằng hiện tại. Và điều đó nói lên rằng thị trường – chứ không phải các nhà lập pháp hay những người có ảnh hưởng – đang vận hành như một cơ chế lọc. Saylor, dù là một nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn, cuối cùng cũng chỉ là một phiếu bầu. Trong một hệ thống phân quyền thực sự, ngay cả một người nắm giữ hàng trăm nghìn BTC cũng không thể ép buộc các miners hành động trái với lợi ích kinh tế của họ. Đó là một bài học mà nhiều người trong giới tài chính truyền thống vẫn chưa hiểu: quyền lực không đến từ số dư ví, mà đến từ khả năng duy trì hoạt động của mạng lưới.
Aztec dạy tôi rằng việc tối ưu hóa một bằng chứng mật mã không bao giờ kết thúc – bạn chỉ dừng lại khi đạt đến điểm mà chi phí biên của việc tối ưu thêm không còn xứng đáng. BIP-110 đã đạt đến điểm đó một cách vội vã. Nó dừng lại không phải vì thiếu thời gian, mà vì thiếu sự đồng thuận về mục tiêu. Và đó là một sự khôn ngoan mà tôi đã chứng kiến trong nhiều dự án DeFi: những nâng cấp thành công nhất thường là những nâng cấp tạo ra sự thay đổi lớn nhưng khiến hầu hết mọi người không cảm thấy cần phải phản đối. Ngược lại, những thay đổi thất bại thường là những thay đổi cố gắng làm quá nhiều trong một khoảng thời gian quá ngắn.
Nhìn về tương lai sau khi BIP-110 chết, tôi thấy một sự chuyển hướng tất yếu. Cuộc tranh luận về 'Data và Money' sẽ không biến mất, nhưng nó sẽ được giải quyết ở một tầng khác – tầng của các lớp ứng dụng, không phải tầng đồng thuận. Các giao thức như Ordinals và các nền tảng Layer 2 sẽ tiếp tục phát triển, tạo ra một lớp kinh tế phái sinh dựa trên dữ liệu Bitcoin. Và điều này có thể là tích cực cho sự sống còn của mạng lưới, vì nó đa dạng hóa nguồn doanh thu của miners. Nhưng điều đó cũng có nghĩa là câu hỏi 'Bitcoin dành cho ai?' sẽ vẫn bỏ ngỏ. Không giống như Ethereum, nơi các hard fork và thay đổi lớn được coi là điều bình thường, Bitcoin đang chứng minh một điều: sự thay đổi phải đến từ bên dưới, từ các lớp ứng dụng, thay vì từ một nỗ lực thay đổi lớp đồng thuận từ trên xuống.
Trong trải nghiệm kiểm toán của tôi, những lỗ hổng nguy hiểm nhất không phải là những lỗi overflow dễ thấy hay đường dẫn tấn công rõ ràng – mà là những giả định ngầm bên dưới thiết kế mà không ai kiểm tra. BIP-110 chắc chắn không phải là một thảm họa; nó chỉ đơn giản là một giả định sai lầm rằng miners sẽ đặt lý tưởng về 'sự thuần khiết của tiền tệ' lên trên nguồn thu nhập trước mắt của họ. Có một sự mỉa mai không thể phủ nhận trong việc Michael Saylor – người xây dựng đế chế của mình dựa trên sự khan hiếm của Bitcoin – trở thành người phát ngôn cho một nỗ lực nhằm hạn chế một trong những nguồn cầu mới nhất cho Bitcoin. Sự khan hiếm không phải là thứ duy nhất tạo ra giá trị; sự hữu dụng cũng vậy. Và nếu Bitcoin muốn tồn tại trong một thế giới mà các blockchain khác đang cung cấp không gian khối rẻ hơn và nhanh hơn, thì nó cần phải chấp nhận rằng sự hữu dụng có thể đến từ những nơi bất ngờ nhất.
Một khía cạnh khác mà tôi muốn nhấn mạnh là sự thất bại của BIP-110 không có nghĩa là mối đe dọa từ dữ liệu phi tài chính đã biến mất. Nó chỉ có nghĩa là mối đe dọa đó sẽ được xử lý theo cách phi tập trung hơn. Chúng ta có thể thấy các miners thực hiện các hành động đơn phương như từ chối gói các giao dịch chứa một loại dữ liệu nhất định – không phải thông qua một BIP, mà thông qua một sự hiểu ngầm giữa các nhóm khai thác lớn. Điều này có thể tạo ra một hình thức kiểm duyệt mềm, khó bị phát hiện, và do đó nguy hiểm hơn một soft fork rõ ràng. Trong bảo mật, chúng tôi thường cảnh báo rằng một lỗ hổng có thể thấy được dễ sửa hơn một lỗ hổng nằm ẩn trong cách mọi người sử dụng hệ thống hàng ngày mà không ai nhận ra là một lỗ hổng. Sự im lặng của các miners có thể là một sự dung túng có chủ ý; nhưng nó cũng có thể là sự khởi đầu của một thỏa thuận ngầm mà sau này trở thành một vấn đề khó gỡ hơn nhiều.
Khi tôi nhìn lại hành trình của mình – từ một nhà phân tích quỹ đầu tư ban đầu bị nghi ngờ về năng lực vì là phụ nữ duy nhất trong nhóm kiểm toán, đến việc trở thành một nhà nghiên cứu zero-knowledge vào năm 2026 – tôi nhận ra rằng điều quan trọng không phải là chiến thắng trong mọi cuộc tranh luận, mà là đọc chính xác bản đồ quyền lực. BIP-110 là một nỗ lực vẽ lại bản đồ đó từ trên xuống. Nó đã thất bại. Và câu hỏi còn lại không phải là 'liệu Bitcoin có bị tràn ngập bởi dữ liệu rác hay không', mà là 'liệu một mạng lưới có thể duy trì được sự cân bằng quyền lực mong manh giữa những người khai thác, những người nắm giữ và những người xây dựng ứng dụng mà không cần một nhà vua để phân xử hay không'. Aztec dạy tôi rằng sự phân quyền không phải là một trạng thái tĩnh; nó là một quá trình liên tục tái cân bằng. Và BIP-110, dù thất bại, đã đóng góp một phần vào quá trình đó: nó nhắc nhở chúng ta rằng ngay cả một soft fork vô hại cũng không thể được áp đặt khi động cơ kinh tế nói không. Đó là một bài học mà bất kỳ ai muốn thay đổi Bitcoin – hay bất kỳ giao thức phi tập trung nào – nên khắc sâu vào thiết kế của mình.